Học cách nói ra

Vào Thứ Ba, tháng 6 12, 2012 Question | Subscribe | Member | Comments | Library

Một ngày, rất lâu sau khi tôi đã đánh mất tình yêu đẹp nhất của đời mình, tôi ngồi để viết lại những tiếc nuối. Điều duy nhất muốn làm, là ước rằng mình đã từng biết "nói ra".

Học cách nói ra
Chúng tôi quen nhau khi cả 2 còn là học sinh, anh của những năm cuối cấp 3 rất thật thà ngờ nghệch và nhút nhát, còn tôi của năm lớp 8 bắt đầu biết đến những cảm xúc mong ngóng nhớ thương. Ngày ấy, anh trọ cạnh ở trọ gần nhà, tôi vì thích chàng trai vụng dại chân chất nhưng vô cùng hài hước đáng yêu đó, ngày ngày đều kiếm cớ đi qua nhà anh, có những khi chỉ cần được anh gọi hỏi một tiếng, sẽ ôm nhật ký viết hết một đêm. Anh thích một cô bạn cùng khoá, tôi biết điều này thì buồn bã vô cùng, nhưng vẫn muốn có thể được an toàn và vô tư gần gũi anh, đã nhận anh là anh trai ko suy tính, chẳng hề biết rằng, chính vì điều này, đã làm 2 trái tim lỡ nhịp mất 6 năm.

Rồi tôi có những người khác theo đuổi, kiểu tình yêu học trò sớm nắng chiều mưa, chưa từng biết đến sâu đậm là gì, chỉ vì phải lén lút yêu đương nên những nhớ nhung vụng dại lại thành gia vị chính cho cuộc sống chỉ toàn chữ số và những cấm đoán gắt gao của mẹ. Trong 6 năm ấy, tôi chưa một lúc nào "ko có người yêu".

Cô gái anh thích sớm trở thành người yêu của bạn thân anh. Anh giữ tình cảm trong lòng, lại chỉ có một mình và tập trung học tập. Mọi tình cảm đều để dành cho tôi. Nhưng khi ấy tôi còn bận với mối tình đầu, anh luôn luôn chỉ đứng phía sau, là bờ vai cho tôi gục vào mỗi lần vì người yêu mà buồn.

Ngày tôi học lớp 10, anh học ĐH ở xa nhà, đều đặn hàng tuần hàng tháng đều viết thư cho tôi, hỏi tôi chuyện học hành, chuyện gia đình, và chuyện tình yêu. Tôi vô tư, có bất cứ điều gì đều kể cho anh biết, mọi nỗi hạnh phúc, thất vọng, chán chường và đau khổ của những mối tình trẻ thơ đều được mô tả rất cặn kẽ qua trang giấy. Anh luôn đọc rất kỹ, và ghi nhớ mọi điều. Vẫn kiên nhẫn với vai trò anh trai nghiêm khắc, chỉ dặn tôi phải học, động viên tôi rằng anh rất tự hào về tôi. Thi thoảng, bưu phẩm gửi về ko chỉ có thư, anh gửi cả những quả thông, những chiếc lá xinh đẹp anh nhặt về khi đi du lịch, những món quà nhỏ xinh mà tôi coi sóc, giữ gìn như báu vật, bất kể đi đâu, trong dịp quan trọng nào cũng sẽ mang theo như bùa hộ mệnh may mắn. Tôi ko hề nhận ra, thực tình đối với tôi, chàng trai ấy có một vị trí "ko ai thay thế được". Cũng chẳng hề biết rằng, anh đã yêu tôi, lặng lẽ và nhẫn nại, từ những tháng ngày ấy.

Sau này khi hỏi lại, anh nói rằng sợ việc yêu đương khiến tôi bỏ bê học hành, anh ko thể để tình yêu lại khiến 2 đứa có lỗi.

Rồi tôi cũng chia tay mối tình đầu, vào cuối năm học lớp 12. Anh trai tôi chưa một lúc nào chểnh mảng, vẫn quan tâm tôi rất mực và động viên tôi ko ngớt, nói rằng tình yêu vẫn còn ở phía trước. Khi ấy đã ra trường, trở thành một người đàn ông đĩnh đạc và vững vàng, với một công việc và 1 vị trí đáng mơ ước, ở một tập đoàn đáng mơ ước. Đối với tôi điều ấy chẳng có gì to tát lắm. Trong mắt tôi, anh trai vẫn luôn là người đáng tin cậy nhất, giỏi giang nhất, chí khí nhất và cương trực nhất, đương nhiên phải là người tuyệt nhất. Nghĩ đến anh, luôn khiến tôi thấy bình yên và ngọt ngào vô cùng. Bình yên vì sự tin tưởng vô điều kiện. Ngọt ngào vì nhận thấy đã nhiều năm rồi, anh vẫn ko hề thích một cô gái nào khác, mọi quan tâm yêu mến đều chỉ dành cho tôi.

Trải qua một sự tan vỡ, tôi hiểu rằng việc có được một người đàn ông tốt ko hề dễ dàng, sẽ chẳng thể tìm được ở đâu, một người hoàn hảo với tôi như anh trai nữa. Lấy hết can đảm, tôi nhắn tin cho anh: "Anh, hay là chúng mình yêu nhau nhé!". Và thế là chúng tôi yêu nhau, tự nhiên và dễ dàng, như vốn nó đã phải thế. Một đứa ở Hà Nội, một đứa Sài Gòn, tình yêu trong xa cách càng mãnh liệt cháy bỏng. Hai tháng sau, anh thông báo đã sắp xếp xong mọi công việc, 2 tuần nữa sẽ bay ra Hà Nội cùng tôi, sẽ chăm sóc tôi và yêu tôi suốt cuộc đời còn lại. Anh đã hẹn sẽ cưới tôi. Bố mẹ anh và cả mẹ tôi, đều hạnh phúc vô cùng. Tôi như tìm được gia đình thứ 2, nơi có bà nội yêu trán dô của tôi nhất, nơi có bố rất thích hẹn tôi xuống nhà cùng câu cá, và có mẹ thi thoảng lại điện thoại hỏi han nhắc nhở giữ gìn sức khoẻ. Chúng tôi đã tưởng rằng chúng tôi sẽ mãi mãi hạnh phúc.
Học cách nói ra
Nhưng cuộc đời vốn dĩ không bao giờ phẳng lặng, gia đình tôi xảy ra biến cố lớn, những tưởng tôi có thể phải bỏ học Đại học. Mẹ tôi suy sụp. Tôi hoang mang, căm hận và rệu rã, ko còn dám tin vào bất cứ điều gì. Mọi đau khổ đẩy tôi ra xa anh. Tôi lạnh lùng nói chia tay khi anh thậm chí chỉ còn 2 ngày nữa sẽ bay ra HN, ko cho anh có cơ hội được tiến lại gần tôi, hay được thể hiện bất cứ điều gì. Một thời gian dài sau đó anh bất mãn và cay đắng với cuộc đời, tôi cũng ko hề biết. Sau này tôi biết qua bạn thân của mình, người bạn duy nhất của anh có thông tin của tôi ở HN ngày ấy.

Sau này, tôi thi thoảng rất nhớ anh, nhưng vì hổ thẹn, ko bao giờ dám gọi, thậm chí nhắn rất nhiều tin, nhưng cũng chỉ save lại. Anh cũng thế, không bao giờ còn thể hiện tình cảm với tôi nữa. Rồi tôi có bạn trai mới - người đàn ông cũng vì tôi rất nhiều, và nhất định vĩnh viên ko buông tay tôi. Lần này, chúng tôi đã vĩnh viễn xa nhau.

Ngày trước khi anh cưới, chúng tôi gặp lại, nói chuyện nhiều hơn. Anh nói, vì anh nghĩ rằng tôi ko hề còn yêu anh. Và đã có một cuộc sống rất tốt, một người đàn ông bên cạnh rất tốt. Anh chỉ có mình tôi, còn tôi lại có quá nhiều điều, ko thể nắm bắt, ko thể cờ đợi.

"Cô biết vì sao ngay lần đầu gặp mặt con đã nhận ra cô ko? Vì con xem ảnh cô trong điện thoại cậu, mới năm ngoái thôi."_cháu của anh nói với tôi những lời này vào ngày cưới anh.

Tôi cười chua xót, hoá ra, 4 năm qua, anh vẫn yêu tôi và vẫn giữ hình ảnh tôi như vậy.

"Cô thì quá kiêu ngạo và ngốc ngếch, nhớ cậu tại sao ko nói ra. Còn cậu, thậm chí đã dám vì cô từ bỏ cả công danh sự nghiệp rạng ngời, tại sao ko thể quyết liệt hơn nữa để giữ cô bên mình?". Lý lẽ này là do một đứa trẻ lớp 11 dạy cho tôi biết.

Nếu là bây giờ, tôi có thể bỏ mọi thứ để chạy đến nói với anh "Em rất nhớ anh, đừng buông tay em vội". Nếu là bây giờ, tôi có thể bất chấp ngày giờ, gọi điện cho anh, nói "Anh đến đây đi, em rất sợ chỉ có một mình". Nếu là bây giờ, tôi vĩnh viễn sẽ ko buông tay anh. Nhưng vì ngày ấy quá dại khờ ngờ nghệch, chỉ vì sĩ diện mà để tình yêu trôi qua lạnh lùng.

Đời người luôn có rất nhiều điều đáng vì, nhưng nếu có thể có một người để ta yêu sâu đậm, thì đó chính là điều hạnh phúc nhất. Quyết liệt theo đuổi tình yêu một đời, chính là việc đáng làm và là điều đáng vì nhất.

Khi tôi ngồi viết lại tất cả những điều này, mọi thứ đã ổn thoả và bình thản. Nhưng tôi sẽ ko bao giờ quên bài học ấy, rằng bạn buộc phải nói ra yêu thương. Tình yêu đến tự nhiên, nhưng nó ở lại hay ko vì mình. Nếu có thể yêu nhau, hãy yêu sâu hơn và dài hơn và nhiệt thành một chút.

Học cách nói ra - là điều quan trọng nhất — với Tracy Leo.Học cách nói ra

{ 0 nhận xét...xem bình luận mới & viết bình luận }

Đăng nhận xét